Trăng treo lờ lững giả làm ngơ
Ta lại ngắm xem thấy chút mờ
Chẳng nhớ ai sao trăng không sáng
Có hẹn hò đâu mà vẫn chờ
Trăng lỡ thương ai nên mới buồn
Một mình lẽ bóng lệ sầu tuôn
Ta cũng như trăng nên thông cảm
Ngàn năm khe nước chảy theo nguồn
Trăng đã trót trao suốt khoảng đời
Trùng dương giục giã sóng ngoài khơi
Nguyệt chẳng nhớ nhung sao tư lự
Làm mưa dông bão khắp cả trời
Trăng không yêu sao vội biến màu
Cô đơn sầu thảm như mất nhau
Ta thấu hiểu nên chia một nữa
Nỗi buồn xa cách dạ xót đau
Trăng soi lòng ta quá muộn màng
Sương khuya gặp gió sẽ mau tan
Ta ngán rồi chuyện ly và hợp
Làm cho đau khổ thấu tâm can
Chi Chi 14/11-2011
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét